Chiếc Nhẫn Thần

Tác giả:
Thể loại: ,,
Số tập:
Mua sách trên TIKI Mua sách trên SHOPEE Mua sách trên FAHASA Mua sách trên LAZADA
0:00
0:00
Advertising will end in 
skip_previous
play_arrow
pause
skip_next
replay_30
forward_30
volume_up
volume_down
volume_off
speed
ondemand_video
description
view_headline
Nothing found!
close
close
close

“Ngày xưa, ở một vùng đất kia, có một ông già sống cùng vợ và cậu con trai độc nhất Martin. Suốt đời, ông già là một thợ săn, bắt chim và nuôi sống gia đình bằng việc săn bắt. Dần dà ông lâm bệnh và chết, để lại Martin cùng bà mẹ trên đời một mình; họ đau buồn và thương xót, nhưng đành vậy: nước mắt không thể đem người chết trở về. Một tuần trôi qua và họ đã ăn hết thức ăn trong chạn, biết chẳng còn gì nữa để mà ăn, bà già thấy rõ mình phải tiêu một số tiền. Ông già đã để lại cho họ hai trăm quan, mặc dù bà miễn cưỡng mở ống tiền, họ vẫn phải ăn gì đó cho đỡ đói lòng. Nên, bà đếm một trăm quan và bảo con trai:
– Lại đây, Martin, hãy cầm lấy một trăm đồng bạc này và mượn con ngựa của hàng xóm, làm sao có thể đi lên tỉnh mua ít đồ ăn. Nó sẽ giúp ta qua mùa đông, còn sang xuân ta sẽ tìm việc.

Martin mượn con ngựa và cái xe của người hàng xóm, rồi đi ra tỉnh; khi cậu đi ngang quầy hàng thịt ngoài chợ, cậu thấy một đám đông ồn ào tụ tập ở đó. Có gì xảy ra vậy? Những người hàng thịt đã bắt được một con chó săn, buộc nó vào một cái cột và đang đánh nó bằng gậy, con chó thì co quắp, kêu ư ử và sủa ăng ẳng một cách khó nhọc. Martin chạy ào đến hàng thịt hỏi:
– Tại sao các vị đánh con chó khốn khổ không tiếc tay như vậy?
– Cho nó đáng đời – những người hàng thịt nói. – Nó đã cuỗm cả một cái lườn bò.
– Thôi, các anh em, – Martin kêu: – Đừng đánh nó nữa, bán nó cho tôi nào.
– Bán đấy nếu cậu thích, nhưng cậu phải trả 100 trăm quan, – một người hàng thịt nói đùa.

Martin rút một trăm quan ra, trả người hàng thịt, tháo con chó và dẫn nó đi. Con chó vẫy đuôi và liếm tay người chủ mới; nó biết là chàng trai đã cứu sống nó.
Khi Martin về đến nhà, mẹ cậu hỏi ngay.
– Con đã mua cái gì thế, con?
– Mảnh vận may đầu tiên của con. – Martin đáp lại.
– Con đang lảm nhảm gì thế? Vận may nào?
– Nó đây, con Mực đấy – cậu vừa nói vừa chỉ con chó.
– Thế thôi ư? – Bà mẹ hỏi.
– Nếu con còn lại ít tiền, con sẽ mua nữa, nhưng và một trăm quan vừa vào con chó.
– Bà già mắng cậu:
– Chúng ta chẳng có gì để ăn cả, mẹ đã vét những nắm bột cuối cùng để làm một ổ bánh cho hôm nay nhưng ngày mai thì chẳng có gì hết.
Hôm sau, mẹ cậu lấy ra một trăm quan cuối cùng, đưa cho con và bảo:
– Con hãy ra tỉnh mua cái gì ăn, con ạ, nhưng đừng có phung phí tiền nhé…..”