Nước Nguồn Xuôi Mãi

Tác giả:
Thể loại: ,
Số tập:
Lượt nghe: 281
【Tháng: 9】【Tuần: 3】【Ngày: 1
Mua sách trên TIKI Mua sách trên SHOPEE Mua sách trên FAHASA Mua sách trên LAZADA
0:00
0:00
Advertising will end in 
skip_previous
play_arrow
pause
skip_next
replay_30
forward_30
volume_up
volume_down
volume_off
speed
ondemand_video
description
view_headline
Nothing found!
close
close
close

Nước nguồn xuôi mãi gồm 20 truyện ngắn đã công bố rải rác trên báo chí. Vốn là nhà văn ưa quan sát và chiêm nghiệm, Dạ Ngân ghi lại những câu chuyện, những mảnh đời bà chứng kiến, mục kích được trong cuộc sống. Nhạy cảm và từng trải qua nhiều gian nan trong cuộc sống riêng tư, tác giả thể hiện rõ thế mạnh của mình trong những đề tài về hôn nhân, tình yêu và tâm tư của người phụ nữ.

Ngón nghề của nhà văn Dạ Ngân trong tập Nước nguồn xuôi mãi là khơi dậy những mẩu chuyện be bé và luận giải thấu đáo tâm trạng cá thể giữa xô đẩy thời đại đang cưu mang chúng ta. Theo tôi, truyện ngắn Dạ Ngân không phải đọc để nắm bắt cuộc sống, mà đọc để nghĩ ngợi cuộc sống. Giữa Nước nguồn xuôi mãi, Dạ Ngân đã rời xa thuở “Quãng đời ấm áp” (tên gọi tập sách đầu tiên của chị!). Một trong hai mươi truyện ngắn của Nước nguồn xuôi mãi là “Thời gian vĩ đại” có đoạn kết đủ để khái quát chân dung nhà văn Dạ Ngân hôm nay: “Thời gian đã làm đậm các thứ chân dung lên, đã làm trôi mọi vướng mắc với quá khứ và làm huyền diệu cái gọi là tương lai. Chị bằng lòng với thời gian và cảm ơn sự vĩ đại của ngài. Ngài đã cho chị nguôi quên và đẩy chị bước về phía trước”!

Bình thường đọc từng truyện riêng lẻ, ít ai nhận ra điều gì. Thế nhưng, khi gom 20 truyện vào tập Nước nguồn xuôi mãi thì bất ngờ thấy rằng nhà văn Dạ Ngân đã có chuyển biến đáng kể về bút pháp. Đó là sự tự nhiên hay nỗ lực cá nhân của chị? Nhà văn Dạ Ngân cho rằng: “Nếu bạn đọc nhận thấy có tác giả có chuyển biến thủ pháp thì đáng mừng quá rồi. Đã tuổi tri thiên mệnh nên đâu còn trông chờ ở bản năng hay tự nhiên nữa. Lao động và lao động, thế thôi. Như mọi nghề khác, viết mãi rồi thì sẽ lên tay mà trong văn chương cũng như đời người, gừng càng già thì càng cay. Tôi thấy mình viết thoải mái hơn, khoan thai hơn, có lẽ vì trải nghiệm đầy hơn”.

Mời bạn đón đọc!